Thứ tư, ngày 11 tháng mười một năm 2009

& CHÀO NGÀY MỚI : Cái nhìn trẻ thơ

NHÃ KHANH
( Ảnh chụp ngày 3 tháng tuổi)





* Thơ Cao Thoại Châu : Thơ thay sữa cho cháu ngoại

Cao Thoại Châu
Thơ thay sữa cho cháu ngoại

Vườn ta nở một bông hoa
Vườn ta có lối đi ra cuộc đời
Rất nhiều sầu muộn chơi vơi
Tan đi theo với nụ cười trẻ thơ

Rất nhiều gió lạnh đi qua
Mà lòng ta ấm như là tháng xuân
Đời ơi thương lấy vô cùng
Là ngày ta được lên ông với đời

Cháu ơi, sự sống ta ơi
Trong đôi mắt có bầu trời bé con
Ta nghe rung ở trong lòng
Cái vui tặng cháu cái buồn ta mang!
11-11-09

Thứ ba, ngày 10 tháng mười một năm 2009

* Thơ Cao Thoại Châu : Một đôi khi thử nhận ra mình

Cao Thoại Châu
Một đôi khi thử nhận ra mình


Lúc đấy phố phường còn trẻ lắm
Hàng đèn tạm trú những thiêu thân
Cây lá rì rào chưa thức giấc
Là phút giây tôi không nhận ra mình

Là lúc tôi thường quên hết cả
Bốn bề hiu quạnh ở quanh tôi
Những cô đơn đang dồn theo một phía
Đang quanh co vây kín phận người

Sự đợi chờ làm lớn trái tim tôi
Những mảnh vương đang thử ghép trong đời
Cả những điều vụn rời và bé nhất
Đôi tay vô tình có thể làm rơi

Tôi biết nhìn cái thời thơ dại ấy
Trên vỉa hè vài chiếc lá lao xao
Lá còn xanh mà vì đâu rơi xuống
Dành cho tôi như thể một câu chào

Tôi biết tôi biết và tôi biết
Người ta rất buồn khi phải sống cô đơn
Là như thế và đi tìm hạnh phúc
Buổi rạng đông sương giá buốt tan dần

Rất đơn sơ không khó hiểu bao giờ
Tôi vẫn thử nhìn tôi theo về phía ấy
Ngày xưa có khi nào quay lại
Rất khó cho tôi khi thử nhận ra mình!
7-11-09

& CHÀO NGÀY MỚI : Sáng nay mọi thứ nào cũng hiền


Cứ mỗi lúc một mình trong căn phòng sáng tinh mơ này lại muốn chọc cho mình nổi nóng vì chỉ có như vậy mới nảy ra một cái gì để nghĩ với cái đầu luôn phải được chọc giận.Là hồn mình có một lớp váng dầu phủ lấy, không gạt nó ra khó thấy hồn mình cũng là hồn người không phải hồn ma.Thì nóng gì lúc này?
Khó nổi nóng trong khỏang thời gian 20 ngày sống tại Tân An. TP nhỏ như bàn tay, nửa quê lớn hơn nửa tỉnh cho nên nó thường thiêm thiếp như lúa ngòai đồng. Vừa phóng xe vừa hút thuốc, điếu thuốc chưa hết thì đường phố đã chẳng còn. Cuộc sống nhỏ bé hiền lành đến thiểu não như một nếp gấp trên áo quần, không gợi một chút hứng thú do thiếu va đập. Chạy xe hòai không thấy ai đụng xe, chí ít là va quệt một chút cũng không. Hiền như thế làm sao sống? Ở đây trên 30 năm có muốn làm tên cướp cũng thật khó, khó vì người ta hiền quá không gây cho mình một mầm mống ác đạn nào. Cướp đâu phải chỉ vì tiền, còn là vì người bị cướp tạo ra một cảm giác kích thích kẻ cướp nữa chứ. Sáng nay sao khó nổi nóng thế, vậy thì làm sao cướp được của mình một chút gì đáng để cướp? Khi phải sống hiền như cục bột thật chán vô cùng. Thảng đôi khi ghé vào hội văn nghệ và nhiều bận thấy rùng mình về những con người tĩnh lặng mòn mỏi.
Sáng nay mọi thứ đều hiền trông khá tội nghiệp, chẳng sao nổi nóng được cả. Và cũng sáng nay thấy mình như cây kim gãy mũi, không sắc sảo là tại làm sao? Không đánh cướp được gì, ngư phủ vác lưới xuống thuyền chở ra sông. Thấy cá tôm hiền quá bèn thu lưới đi về! Chán thật!

Thứ hai, ngày 09 tháng mười một năm 2009

& CHÀO NGÀY MỚI : Hai nửa con người

“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/ Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”. Là hai câu thơ có ý tưởng hay, nhất là cho những ai nuôi thù hận trong lòng coi đó như món nợ phải đòi cho bằng được. Tình thương yêu bao giờ cũng nâng cao người ta lên, giúp con người chế ngự phần “con”- một nửa hung hãn của mình. Sáng nay dậy sớm lắm, post một bài thơ xong đi ngủ tiếp nhưng là nằm lãng đãng nửa thức nửa ngủ vậy thôi. Yêu thương thì thích quá rồi, như được ăn một bữa ăn ngon và trong lành, thở một bầu không khí mát rượi cơn gió sớm từ đồng lên. Nhưng dễ gì có được nhiều “bữa ăn ngon” như thế?
Ngày đi cải tạo về và đi dạy trở lại là một ngày sung sướng, một bữa đại tiệc có tính hoàng cung và cái máu văn chương lại có cơ bùng lên- cũng là muốn yêu thương mọi người thôi mà, cũng là muốn chế ngự tính hoang dã trong mình ( ta hoang dã lắm, cho đến ngày nay). Một lần trường tổ chức thi báo tường, các thầy cô cũng có một tờ cho mình và quỷ tha ma bắt ta đi, một ai đó đề nghị giao cho ông thày giáo cọc cạch này thực hiện cái báo tường đó. Và ngán ơi là ngán, rất nhiều bài của nhà giáo hô khẩu hiệu chát chúa, riêng ta không có bài thơ nào vì lúc đó đang là mùa ở cữ của thơ ta, chỉ có một bài viết ngắn. Trong bài này ta viết đại khái là “bây giờ tôi yêu thương hết thảy mọi người. Từ cái gốc cây xù xì nở một bông hồng mỗi sớm mai…”. Tưởng là tuyệt rồi, yêu thương mọi người, hoa hồng mỗi sớm…thì còn gì hơn trong cảnh lương bổng chỉ sống được một tuần với ba đứa con. Tưởng là mình cũng cần được thương yêu một cách công bằng như mọi người, nhưng súyt nữa thì…đánh lộn với hai giáo viên khác thuộc lọai “quý tộc”! Hai anh này phân tích bài viết chê là yêu thương tất cả mọi người là không đúng quan điểm theo phạm trù Ta- Bạn- Thù! Lúc đó là những năm giữa thập niên 80, ta mới ngoài bốn mươi máu còn nóng lắm, tính hoang dã còn vô số và thế là ta choảng trong một phiên họp hai anh bạn trẻ này. Anh bạn trẻ kia, anh còn nhớ, sau đó ít năm chính ta đã cứu anh trong một tai nạn tự tạo của anh với một cô học trò, ta không cho phép anh ăn cháo đá bát chính là ta "quán triệt" cho anh hai câu thơ chợt nhớ sáng nay đấy.Trái tim và thân xác là hai nửa con người, phải không. Ta mong là anh đã thấm thế nào là vị ngọt của yêu thương.
Bây giờ thế kỷ hai mươi mốt rồi, yêu thương là lẽ sống bất di bất dịch của mọi đạo đức cá nhân và xã hội đang được mọi người vun đắp, thì hai câu thơ trên có ý nghĩa hơn. Nhưng than ôi, ta đã cằn cỗi đi phần lớn rồi! Trái tim trở nên bé bỏng và không biết ai sẽ nhận nó để sống tiếp theo lệnh hiến xác của ta một khi ta không còn nữa nhưng nó thì còn đập tiếp trong một cuộc đời khác. Cũng hay, nghĩ mọi người nào cũng nên hiến xác để chính mình được sống dài ra trong một người xa lạ vô danh.
Sáng nay sẽ ra đường đón gió sớm và sẽ mang theo trái tim đã hiến nhưng bao giờ người nhận được nhận nó thì, trời ạ , đừng nóng ruột vì ta còn ham sống lắm. Hãy đợi đấy! Ta chắc là không sống được bao lâu nữa đâu, nhiều lắm cũng chỉ khỏang…30 năm nữa thôi!

* Thơ Cao Thoại Châu : Theo em về Huế

Cao Thoại Châu
Theo em về Huế

Pleiku 1969

Thế là biết được cầu Trường Tiền
Và biết được sông Hương
Bởi hàng ngày phải đi trên đó
Phải tới con đường nhiều bóng cây
Những bóng cây run run sợ hãi
Thấy rất buồn vào lúc sớm mai

Muốn thăm em phải qua cầu vừa nói
Phải chạm mặt những người không quen
Muốn thoát ra ngoài tối tăm hiện tại
Phải qua ngả nào em chọn cho anh

Bởi yêu em nên phải về xứ nóng
Xứ mưa dầm và cung cách tôn nghiêm
Anh vẫn yêu như là thể hiện
Bản chất liều tàng trữ bên trong

Và tương tự yêu là chôn sống
Một điều gì như dĩ vãng riêng
Anh càng yêu càng thấy mình buồn
Và càng thấy mình trở nên người khác

Bởi yêu em nên phải vào Thành Nội
Ngồi trên chỗ vua ngồi ngày xưa
Đó là phút giây thành Ngài ngự
Và Ngài ngự thân cô thế cô
Trong một cõi cô đơn rất rộng
Và Ngài ngự đang giấu nỗi buồn
Trong một cõi tù riêng của Huế

Ngài ngự muốn tập quen đứng đắn
Tập sống bình thường cho bớt đau thương
Bởi yêu em anh hòa cùng đời sống
Lỡ hận thù từ bao nhiêu năm

Ngồi trên ngai anh bắt đầu tập nói
Những tiếng ni, tiếng nớ lạ đời
Như trẻ thơ đang nằm trong nôi
Tập nghe ngóng và gọi tên sự vật

Chỗ em ở hình như Gia Hội
Có dốc cầu chậm rãi bò qua
Anh tự hỏi mình từ đâu tới
Mà bị ngắm nhìn chẳng mấy vô tư

Anh đang đi trên đất nước mình
Mà cứ ngỡ đi trên đất khách
Anh đang sống mà vì vô tâm
Nên cứ ngỡ kẻ nào tạm trú

Không biết em chắc khi mô biết Huế
Bởi rất lười không chịu nổi trang nghiêm
Sợ bị nhận ra người xứ lạ
Sợ mắt đa tình rất Huế, dĩ nhiên

Trong khai sinh anh người ngoài ấy
Nhưng chẳng bao giờ còn thấy quê hương
Thứ quê hương như một người tình
Thuở đầu đời nguôi quên không nổi

Giờ mọi sự dẫu sao đã có
Đã có em và đã có anh
Có chúng ta nơi chùa Thiên Mụ
Có dòng sông mườn mượt trôi qua
Ôi dòng sông lãng mạn vô bờ
Trách chi em không liều, hẳn thế
Khi đưa anh về Huế, bởi vì
Anh là kẻ mang nhiều thương tích
Nên dáng đi như kẻ lưng gù
Thương tích của mẹ, thương tích của cha
Bao nhiêu kẻ trao cho một kẻ

Giờ sắp phải lấy anh làm chồng
Có gì buồn nữa không, thưa em?
Anh là thế, như em đã biết
Kẻ lông bông, lãng đãng, hư vô
Kẻ chới với chân không chạm dất

Và em cũng vừa mang về Huế
Một món quà dễ vỡ khi không

Chủ nhật, ngày 08 tháng mười một năm 2009

& CHÀO NGÀY MỚI : Mọi thứ nào cũng đều đẹp lắm!


XIN CHÚC MỌI NGƯỜI MỘT NGÀY THẬT VUI, RŨ SẠCH MỌI ƯU TƯ PHIỀN MUỘN ! SÁNG NAY BẦU TRỜI, PHỐ XÁ VẪN LÀ PHỐ LÀ TRỜI NHƯ MỌI KHI. NHƯNG HÔM NAY NGÀY ĐẸP LẮM!

* Thơ Cao Thoại Châu : Mùa xuân đeo vòng

Cao Thoại Châu
Mùa xuân đeo vòng

Sao không nói gì khi chia tay
Sao giấu tên chuyến tàu đưa người đi ngày mai
Sợ mắt tôi hay bầu trời lúc đó
Rưng rưng buồn ươn ướt mây không bay

Tôi con gái nên nhiều nước mắt
Mùa xuân nào tập tễnh đeo vòng
Ôi mùa xuân bắt đầu tập lớn
Môi dậy thì len lén thoa son

Hồn thảo mộc của loài cây mắc cỡ
Một sớm nào thấy lạ trong gương
Tuổi ô mai đong đưa dòng mắt biếc
Nên biết rằng trời đã sang xuân

Thấy bướm lạ trên cành cũng sợ
Ngại ra đường sợ lấm chân son
Và chạy trốn nỗi ngạc nhiên của mẹ
Sợ mẹ cười đắc ý- lẽ đương nhiên

Vừa tập lớn đã đưa người rồi đó
Khi một mình đã biết cô đơn
Và chiếc vòng bởi tay người đeo thử
Đến muôn đời chưa hết nghĩa thiêng liêng

Người đi bằng phi cơ hay phi trường
Mà bỗng nhiên hồn tôi nổi gió
Mà mắt tôi khi không rướm lệ
Và hồn tôi se thắt bâng khuâng

Đã vô tình nên bỏ đi xa
Sao chiếc vòng người còn để lại
Tôi cũng chỉ là đôi mắt nai
Để cuối đường bóng người mất hút

Sẽ giận người cho đến muôn năm
Nên muôn năm tay vẫn đeo vòng
Và sẽ lớn thản nhiên theo gót guốc
Cùng nỗi buồn ngày tháng lớn theo anh
Pleiku 1971
-----------
Người nào đó, có lẽ một cựu HS trường Pleime-Pleiku giấu tên comment cho bài thơ này. Đã quên bài thơ, điều còn nhớ đó là tâm sự một cô gái mới lớn thầm yêu một người đàn ông và ngộ nhận về "chiếc vòng" trên tay mình.

* Tản mạn : Cái nhà

Cao Thoại Châu
Cái nhà

Nhà là một không gian vật lý che nắng che mưa, tiền thân của nó là hang động thuở loài người còn chưa hơn bao nhiêu những động vật xung quanh, sống bầy đàn nơi cái không gian vật lý trời cho ấy. Nay thì đã có hai tiếng “nhà cổ” dành cho những...cụ già và người có óc hoài cổ, chứ vào ra trong một căn nhà toàn cột là cột, trong thời buổi điện đóm hay lăn đùng ra “chết” , đêm tối có khi u đầu, chẳng thú vị chút nào.Thế nhưng hồn ông cha bao thế hệ đọng lại ở đấy.
Nhờ có không gian vật lý ấy mới có những thiên tài kiến trúc và cả ngành kiến trúc tạo một khoảng sống cho những ai muốn nhìn thấy nhau từng lúc và cả cho những người chỉ muốn nhìn thấy một mình mình. Và giàu nghèo được cân đo đong đếm bằng không gian này.Tranh tre lá nứa, bàn ghế xiêu vẹo, cô giáo xăng quần tới đầu gối chăng còn cần đến “bình đẳng giới” tức cái quyền thiên phú là e lệ khép nép, thì còn gọi nhà trường được không, đó là bức tranh tồi tệ nhất trong thời giáo dục hiện nay.Chẳng phải không gian vật lý ấy cho biết “cái đầu” của những người làm thầy không biết nhoà lệ trước cảnh con em “học” trong tình cảnh ấy đó sao? Là không gian vật lý, nhà trở thành tổ ấm cho những người này, tổ lạnh của một số người khác. Hạnh phúc là mỗi ngày sau nhưng giờ phung phí tình cảm bên vô số những người khác mà được trở về nhà. Ra khỏi và trở về là một chu kỳ khiến cho con người được sung sướng như loài chim dù rằng cảnh bầy chim về tổ lúc hoang hôn không hiểu sao cứ gợi một chút buồn! Thì ra, cái vạn cổ sầu nằm sẵn trong lòng, không gian vật lý khó can thiệp! Và không hiểu tự bao giờ và bằng cách nào mà cái nhà nhận thêm chức năng mới: Nhà Nho, Nhà văn, Nhà khoa học, Nhà báo...như những mỹ từ sang cả. Chả ai nói ...nhà bán nước, nhà bóc lột, nhà tham ô bao giờ! Thật đau xót khi nghe hai tiếng nhà tù, sao lại có một chỗ như thế được gắn với nhà? Có ô uế danh từ đi không,nhưng nếu có thì lại vẫn gắn với con người trong kiếp đời của nó? Cũng thật may, “nhà” còn được biến tấu để chỉ định một không gian rất tình cảm gắn với đời người “Nhà chùa”, “Nhà thờ”, “Nhà thương”, "Nhà trường" và thậm chí nơi an nghỉ cuối cùng “Nhà mồ”…
Không chỉ được nâng lên thành một công cụ mà không một thứ nào có được - và điều này phải ngả nón trước ngôn ngữ VN và người VN về sức tinh tế, thâm thuý mà hình như những dân tộc khác không có - nhà còn có sức vươn tới những tầm cao hơn. Tổ ấm thành tiếng xưng hô với người thân nhất, không phải cha mẹ anh em, mà là một nửa (thậm chí ba phần tư) của mình.Nhà ơi! Thì đúng là những ông Tây bà Tầu không có thể nào tìm ra một tiếng, chỉ một tiếng thôi như vậy! Mà không phải là công lênh gì của những người hôm nay đâu, từ nhiều đời xa xưa lận! Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt mới chỉ là phần gốc của căn nhà, còn phải làm cho nó đẹp hơn, nhiều công năng và gợi cảm hơn. Bây giờ nhiều khi hai tiếng anh-em nghe loãng lắm.Nhân viên với sếp, bạn bè khác phái, người tình v.v.quanh quẩn mãi trong cách xưng hô như thế cũng...chán. Phải vì thế mà có hai tiếng nhà ơi là thứ tiếng đặc dụng trong một trường hợp quan hệ duy nhất mà dường như nó lại...neutre? “Nhà ơi, đi đâu đấy? À đi uống tí cà phê! Thế thì ghé chợ mua giùm (cái toa) , nhà đừng quên nhé. Nhà yên tâm đi! Thôi đi đây để còn về sớm giặm cái mái nhà ”. Xa quê sống lưu vong , thăng trầm thì quá nhiều nhưng vẫn thiếu một quê nhà là cái của mình và chạnh lòng đang tá túc ở quê người. Lấy không gian vật lý làm nguồn cội, "nhà" làm nhói lòng mỗi khi nhận ra kiếp lưu vong! Em một thời là "quê nhà" của tôi , bây gìơ tôi có khác gì kẻ vong gia thất thổ? "Hồ mã hí bắc phong/ Việt điểu sào nam chi", động vật còn thế bảo sao tôi không hơn thế? Hai chữ quê nhà thật khó dịch sang tiếng nước ngòai mà vẫn giữ được cái đa cảm của không gian vật lý, địa lý khi nâng cấp thành một phạm trù to lớn mà không ít người dằn vặt nhiều đêm mỗi khi nhận ra mình đã mất quê nhà, nơi từng úp mặt xuống đó làm một con người hồn nhiên trọn vẹn.Nhà ơi!
Bây giờ, kể cũng lạ, có nhiều người vài ba năm mới viết được một tí gì đấy cũng chẳng có gì để thú vị khi đọc, nhưng lại là nhà văn, trong khi bao người thâm canh cả đời lại cứ là tác giả, như những miếng thịt làng ngày xưa chỉ dành cho các cụ trong hội tề, làm cho sự biến tấu của không gian vật lý chả còn tí ý nghĩa nào. Kẻ bất tài mà được tôn vinh, loạn trong sinh hoạt văn chương là ở đó. Mà nay kêu Nguyễn Du là nhà thơ, có lẽ là một cách kêu hơi bị thiếu tổ chức vì cụ Nguyễn có là hội viên hội văn học nào đâu?
Vừa là không gian vật lý vừa là nơi được ngưỡng mộ nâng lên một cấp là toà soạn, đủ thấy người VN mình tôn kính cũng rất phân minh tinh tế.Vậy mà, một lần nọ có dịp ghé một không gian vật lý đầy tôn kính ấy để tìm cô bạn vong niên làm ở đó.Chào hỏi chủ nhà xong, bèn nói cho gặp cô M. Không chậm trễ, một ông cụ trẻ bảo “M. nào? Ván ép hay Bánh tét? Đây có tới hai M lận.Mà ra ngoài cả rồi, chiều tới đi”. Trời đất, một bài báo đầy những lỗi morasse! Sao người ta- nhà báo có thể nói trỗng với khách, khiếm nhã và tàn nhẫn với hai người con gái cùng cơ quan thế nhỉ? Anh chàng "nhà báo" ấy có phải một tên vũ phu ngôn ngữ, nham nhở không vậy ? Ra khỏi, đi như chạy và chẳng bao giờ quay lại cái...nhà đá đáng khinh đó nữa!

Thứ bảy, ngày 07 tháng mười một năm 2009

*Thơ Cao Thoại Châu : Để nhớ lúc Trâm xa

Cao Thoại Châu
Để nhớ lúc Trâm xa

Hình như tôi vừa tiễn một người
Có điều gì mất đi trong tôi
Lúc qua đèo tôi nhủ mình như thế
Lệ có bào mòn núi cũng không nguôi

Mấy giờ trưa nay người lên phi cơ
Người mặc áo hoa lần đầu gặp gỡ
Hay áo hồng như chiều hôm qua
Buổi chiều mây đùn trắng xóa
Cho tôi già trong một cõi vô tư

Tôi tiễn người để biết kẻ đi xa
Đã mang theo hồn người ở lại
Sao người không đi bằng sân ga
Có ánh đèn cho mắt tôi vàng úa
Đời buồn tênh sao người không đi ngựa
Cho tôi nghe lóc cóc trên đường

Tôi không muốn người dùng phi cơ
Bởi đôi mắt làm sao ngó thấy
Tôi không muốn người dùng phi cơ
Tình chỉ đẹp trong một bàn tay vẫy

Có thật người đã đi chiều nay
Hay tiễn đưa chỉ là ảo tưởng
Hay chính tôi, tôi vừa khởi hành
Vào trăm cõi nhớ nhung vô tận

(Yêu có phải suốt đời níu giư
Một điều gì không có trong tay
Yêu có phải là cần thay thê
Những cơn buồn vô cớ trong tôi)

Chuyện người đi đã là có thật
Thôi cũng đành to nhỏ với hư không
Tôi là núi sao người bỏ núi
Tôi là thuyền sao người không qua sông

Tôi là cầu sao người không qua thử
Cho tôi nhìn bóng nước rung rinh
Cho tôi nhìn tôi hốc hác điêu tàn
Cho tôi khóc và nghe tiếng khóc

Có người đi sao chiều không mưa
Có người đi sao chiều không nắng
Rất lãng mạn sao tôi không buồn
Mà chỉ thấy lòng mình khoảng lặng

Thôi hãy đi cho thật bình an
Và cô đơn suốt cuộc hành trình
Sá gì tôi cành cây nhớ gió
Hắt hiu buồn trên đỉnh chênh vênh

Người đi rồi tôi như mặt bàn
Ngón tay nào vu vơ trên đó
Người đi rồi tôi như chiếc gương
Thỏi son nào tô môi trong đó

Người đi rồi tôi như chiếc xe
Không hành khách ngủ vùi trên bến
Và người đi tôi thành nỗi buồn
Không cách gì làm tăng thêm nữa

Người đi rồi tôi còn một mình
Làm nhà tu trong căn nhà trống
Ai sẽ tắt giùm tôi ánh điện
Cho tôi nhìn thật rõ đời tôi
Đời của tôi nhiều khi buồn muốn khóc
Pleiku 1970
---------------
Nhân đây xin được trả lời thắc mắc của một số bạn thích bài thơ này.Lúc ấy sống tại Pleiku tôi có cộng tác với đài phát thanh, bài tôi được đọc lúc sáng sớm bởi một xướng ngôn viên có giọng trong trầm. Nghe, hiểu người đọc nắm được ý người viết, và nghe miết rồi thích người đọc.Quen nhau gần nửa năm, một hôm cô ấy báo tin về SG nghỉ phép, thế là tôi có mặt ở phi trường, và được trao cho một cuốn sách. Thật sung sướng vì biết sẽ có thư. Đúng vậy, khi còn lại một mình giữa phi trường, mở ra thì đó là thiệp báo tin đám cưới cô ấy ! Một mảnh giấy nhỏ, trong đó có câu: "Anh chỉ thích em nên anh không tỏ tình, mà có người tới em phải đi lấy chồng. Anh quên tỏ tình thì ráng chịu!". Té ra là phải tỏ tình khi yêu mà tôi quên làm như thế! Ngốc nghếch thật!