( Ảnh chụp ngày 3 tháng tuổi)
Có thể có ích cho cư dân mạng
3 giờ trước
Chờ trăm hiu quạnh ở xa về ... Thản nhiên hồn bung hết cửa bao quanh ...
Cứ mỗi lúc một mình trong căn phòng sáng tinh mơ này lại muốn chọc cho mình nổi nóng vì chỉ có như vậy mới nảy ra một cái gì để nghĩ với cái đầu luôn phải được chọc giận.Là hồn mình có một lớp váng dầu phủ lấy, không gạt nó ra khó thấy hồn mình cũng là hồn người không phải hồn ma.Thì nóng gì lúc này?
cá tôm hiền quá bèn thu lưới đi về! Chán thật!
“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/ Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”. Là hai câu thơ có ý tưởng hay, nhất là cho những ai nuôi thù hận trong lòng coi đó như món nợ phải đòi cho bằng được. Tình thương yêu bao giờ cũng nâng cao người ta lên, giúp con người chế ngự phần “con”- một nửa hung hãn của mình. Sáng nay dậy sớm lắm, post một bài thơ xong đi ngủ tiếp nhưng là nằm lãng đãng nửa thức nửa ngủ vậy thôi. Yêu thương thì thích quá rồi, như được ăn một bữa ăn ngon và trong lành, thở một bầu không khí mát rượi cơn gió sớm từ đồng lên. Nhưng dễ gì có được nhiều “bữa ăn ngon” như thế?