Thứ bảy, ngày 18 tháng bảy năm 2009

& CHÀO NGÀY MỚI : Không điên mới là lạ!

Ra phố ngày nay cảm nhận đầu tiên và theo sát về đến tận nhà là sự ồn ào xô bồ xô bộn. Nằm nhà mở tờ báo ra coi cũng không thoát khỏi sự ồn ã theo mùa lên đến cao trào. Nghĩa là tôi đang phải sống giữa những tiếng động nhức nhối, thậm chí là vô duyên, có thể ngẩn ngơ, hóa điên vào bất cứ lúc nào.
Bị tra tấn bởi hàng ngàn chiếc xe, những tiếng rao lách vào giữa cả đêm khuya của hàng trăm thứ hàng rong, dịch vụ, tiếng còi xe khiếm nhã, hình như vẫn chưa đủ. Nay, đúng hẹn lại lên, một sự ồn ã kéo dài, hàm hồ và lảm nhảm.Người ta đang nói về chuyện thi đại học cao đẳng đấy.Cứ thi xong thế nào cũng có những tuyên bố, nhận định hết sức không cần thiết là…đề nằm trong chương trình ( chả lẽ đá bóng ngoài sân cỏ?), đề vừa sức học sinh ( lấy gì đo khi có hàng triệu thí sinh mà trình độ rất bậc thang?), đề không đánh đố thí sinh ( thi chẳng lẽ lại mang thí sinh ra “chọi” với thầy?). Dường như người ta ít tự tin để nghĩ rằng đã là thầy thì ra đề không được có vấn đề, là trò thì phải có khả năng ứng phó, đủ vốn liếng để vượt qua kỳ thi. Và từ đó, nảy sinh một chuyện…quá cũ, là chương trình thế nào, dạy thế nào và học ra sao. Môn Văn là môn đào tạo cho học sinh năng lực cảm thụ và khả năng diễn đạt của bản thân cái hay cái đẹp của văn chương, thay vì cứ nhồi nhét “cái đẹp” là việc không thể làm bởi đó không khác một cơn mưa rải đều xuống đất! Tiếp nhận cái đẹp của một bài văn không thể theo kiểu học thuộc lòng và trả lời cùng kiểu dáng như nhau giữa hàng ngàn thí sinh. Bản thân sự học thuộc lòng đã không phải một cái đẹp, thì thuộc lòng cái đẹp của văn chương là điều lố bịch.
Nhân mùa ồn ã thi cử đang diễn ra, xin giới thiệu một bài viết ngắn về chuyện học văn.

Nhành lúa mới
“…Tôi tới một miền quê kề bên một trận địa vào một buổi chiều hoe nắng. Ở đây cánh đồng loáng nước nằm dài vắng bóng người nông phu cần mẫn.Nhìn vào thôn xóm, không một bóng người, lũy tre xơ xác, mái tranh im lìm.
Qua một đêm ngủ đỗ, sáng hôm sau tôi trở dậy lên đường.
Trong ánh nắng sớm mai đố ai biết có gì đổi khác?
Nhìn vào thôn xóm, vẫn không một bóng người, vẫn lũy tre xơ xác, vẫn mái tranh im lìm.Nhưng dải đồng lóang nước chiều qua, đã xanh rì ngọn mạ! Thì ra trong lúc chiến tranh, bom đạn cứ tiếp tục gieo rắc tang tóc và đổ nát trên khắp các đô thành làng mạc, thì ở đây người nông phu Việt Nam thản nhiên gieo nguồn sống!
Nhành lúa mới Việt Nam vươn lên trong nắng sớm, tượng trưng cho sức sống mãnh liệt của cả một dân tộc!
Trên đây là trích đoạn ( chép theo trí nhớ) một phóng sự đăng trên báo Tia Sáng xuất bản tại Hà Nội vào đầu những năm năm mươi, lúc ấy nằm trong tay chính quyền Pháp. Đoạn trích này cho đến năm 1975 vẫn được dùng làm bài giảng văn trong sách giáo khoa môn Quốc Văn lớp 7 tại miền Nam .
Lời chào ngày mới sáng nay là bài viết này như muốn chia sẻ câu hỏi, vì sao các kỳ thi đại học thường có nhiều những bài văn “kinh dị”, văn chương “toát mồ hôi lạnh” ?

* Thơ CTC: Sẽ trong ta không còn biển động

Sẽ trong ta không còn biển động

Hôm nay xa biển lên rừng
Giã từ một thuở vẫy vùng cá tôm
Ra đi mà nhớ cánh buồm
Rất thương mà phải cam lòng ra đi

Hôm nay xa biển lên rừng
Vắng ta lòng biển không chừng bớt sâu
Nước đại dương có thay màu
Rong rêu về lại có nhiều hơn chăng

Ra đi chẳng có hành trang
Rì rào tiếng biển với hàng thông xanh
Ra đi đi có một mình
Sầu xưa sóng vỗ lên thành lũy cao

Biển còn có một chiều sâu
Ta về rừng lấy chiều cao đứng nhìn
Trong ta một cõi hư không
Cao sâu chẳng thấy mênh mông cõi nào

Về rừng bước thấp bước cao
Liêu xiêu chiếc bóng đổ vào trong đêm
Tiễn ta con sóng ưu phiền
Tiếng nghe còn vọng lên triền núi xa

18-7-09

Thứ sáu, ngày 17 tháng bảy năm 2009

*MỖI NGÀY MỘT ẢNH : Vô tư như thiếp với chàng

VÔ TƯ TRÊN QUỐC LỘ!
Ảnh: VNN

& CHÀO NGÀY MỚI : Hãy đọc giùm tôi

Tôi đã có được tập thơ trong tay. Trước hết xin gửi đến những người đã hà hơi tiếp sức cho tập thơ này trọn lòng vui sướng rất hồn nhiên thơ dại của tôi.Và tôi muốn gửi đến người yêu thơ một chút quà xét ra cũng bé mọn. Những gì cần nói tôi đã nói trong những bài thơ ấy. Trong đó có nhiều thứ. Bóng dáng những phụ nữ, những cuộc tình có thể của tôi mà cũng có thể của những người xung quanh, có khi là của chính bạn.Cũng thú thật tôi không phải người chung thủy với một mối tình nhất định , sau mỗi lần tan rã tôi lại đứng lên làm gã tiều phu lên rừng vác búa đi chém gió, như bài thơ đăng sáng hôm nay. Là cuộc sống luôn đẩy về phía trước, tôi phải sống, phải làm việc, phải thủ cho hết cái vai trời cho đóng là con người. Và lại phải yêu thay vì ra cầu nhảy xuống đó.Nhưng làm sao quên được những người đã lạc vào đời mình? Số kiếp họ cũng long đong, một đoạn đường họ là hoa cho tôi chút hương đằm thắm và cả những gai sắc nhọn, dạy cho tôi nhiều điều về cuộc sống và cái đẹp.Những người tình là các bậc thầy của tôi. Mang ơn họ , suốt đời không thể quên nhau dù có người chỉ mới là những gợn sóng thoáng qua, những nụ hồng còn run rẩy trong sương sớm, những ánh đom đóm lập lòe bất ngờ xuấất hiện trong đêm đen của vườn tôi rồi nhanh chóng biến mất.. Nhưng than ôi, cuộc sống đâu chỉ có những mối tình, mà còn có cả những tai ương cho tôi và cho mọi người, làm sao thanh thản để đi hết cuộc đời với một người mà không làm họ mếch lòng mà bỏ tôi đi? Cho nên trong thơ tôi còn có những con sông, những cái bến nằm cạnh những phũ phàng hung tợn của thân phận. Và bạn sẽ hiểu vì sao tập thơ này nhiều những con ngựa đến độ nó mang tên Ngựa Hồng.
Bạn bè thì tôi đã gửi,còn những người thích thơ mà tôi chưa quen biết, tôi biết làm sao bây giờ? Và đây lại là những người tôi mong thơ đến nhất .Bạn vui lòng làm giùm, gửi cho tôi địa chỉ để thơ đến với bạn qua bưu điện. thoaichaucao@gmail.com. Mong và trân trọng. Chúc mọi người một sớm mai đẹp, một hoàng hôn đầm ấm.Những ai chia tay thì đừng chia vào hôm nay vì ngày mai trời có thể sẽ khác

* Thơ Cao Thoại Châu : Chiếc ổ rơm ngày đông cố xứ


Chiếc ổ rơm ngày đông cố xứ

Chiếc ổ rơm nằm ngủ giữa thiên đàng
Đời bé mọn cần bấy nhiêu hơi ấm
Như lá cây theo mùa khôn lớn
Cùng gai đời trải thảm dưới lưng ta

Và mỗi ngày mỗi bước đi xa
Buộc phải lớn bởi đây là cuộc sống
Cuộc sống có khi nào dung dưỡng
Những phai mờ lẩn quất quanh đây

Và ta đi lòng xót thương cố xứ
Con nước xa nguồn mặn chát lúc ra khơi
Đau đớn nhất khi không đường về lại
Trong lòng ta nguồn đã bặt tin rồi

Và cũng có bao điều tàn lụi
Lá xuân xanh rụng buổi thu vàng
Trời đẹp thế mà có ngày u ám
Mây có nguồn mà cứ phải lang thang

Thắt lòng nhau cái ổ rơm cố xứ
Em buồn tình em đốt một ngày đông
Giang sơn ấy có tìm đâu ra nữa
Trong lòng ta khói lửa mịt mùng

Thành gã tiều phu vác búa lên rừng
Quên năm tháng bằng nghề đi chém gió
Tan cuộc tình là điều đáng sợ
Có một khu rừng mất trắng cả màu xanh
16-7-09

Thứ tư, ngày 15 tháng bảy năm 2009

* MỖI NGÀY MỘT ẢNH : Con cá " đổi đời"

CON CÁ TRỜI CHO

(Một ngư dân lưới được con cá thủ vàng
nặng 75 kg bán sang tay tại thuyền...950 triệu)

Ảnh: Báo Tuổi Trẻ

& CHÀO NGÀY MỚI : "Không người lái"

Chuẩn bị đi Sài Gòn. Nghĩ đến những chuyến xe, cảm giác ngầy ngật bởi cơn cảm cúm dài đã hai tuần mà chẳng biết sẽ khỏi vào ngày nào đó.Nghĩ đến công việc,căn phòng và những bước chân nghe đã nặng lúc lên xuống cầu thang, những ly nước uống vào những lúc không khát nhưng không biết làm gì.Nghĩ đến người chủ quán sẽ mỉm cười hỏi trỗng “ Không người lái? ” khi tôi bước vào quán của chị ta để ăn một dĩa bánh cuốn như hàng tuần vẫn thế.
Sáng nay sẽ nhìn thấy những cuốn sách in xong, không hiểu sao hồi hộp chi lạ, không hẳn là một niềm vui mà có thể là sợ nó sẽ có một sai sót nào đó kể cả về kỹ thuật là cái ở ngoài tầm tay.Mong nó sẽ như ý.Chợt nhận ra những dòng này có nhiều chữ “không” quá mà không hiểu vì sao,dường như nó nằm sẵn trong đầu? Mới một tuần mà tưởng như lâu lắm chưa về Sài Gòn, hình như ý niệm thời gian đang phai dần đi, ranh giới về nó mờ dần. Hay là mình sắp đi vĩnh viễn? Vợ chồng đứa con ở nước ngòai về làm gợn lên cảm giác mơ hồ con về gặp bố lần chót! Mơ hồ một cảm giác không nhẹ nhàng.

* Thơ Cao Thoại Châu : Thanh thản hoàng hôn


Thanh thản hoàng hôn

Người ta nợ nhau những buổi chiều vàng
Không ,đó là lúc một mình đi lẫm lũi
Đèn nhạt nhẽo chiếc ghế ngồi trong trạm đợi
Vắng những người cần chuyến buýt đi qua

Cũng không ai cần xuống bây giờ
Họ đã có một nơi nào để ghé
Chưa phải lúc những tàn cây rụng lá
Cho những hồn lãng mạn cuốn đi theo

Không hẹn ai vào lúc ban chiều
Sự cô quạnh không cần lời hẹn
Ra khỏi nhà khi còn rất sớm
Bởi vì ngày đã đến phải ra đi

Không giật mình không hỏi vì sao
Khi đạp thắng trước ngọn đèn màu đỏ
Bình thản đi lúc đèn chuyển màu xanh
Không hẳn đã tìm ra một nơi nào đó

Đã qua rồi những tiếng còi xe
Những bảng số của dăm miền xa lạ
Dừng lại như một lời vô nghĩa
Xe tôi chờ thường đến muộn màng hơn

Và mệt nhọc sau những ngày đằng đẵng
Dài không cùng khoảng cách đợi chờ nhau
Tôi phải căng hồn mình ra thật mỏng
Cho những ngày không đếm được bao nhiêu

Và qua rồi như thể một hoàng hôn
Dồn dập qua trong mưa hay chiều tắt nắng
Khi tự do không còn hò hẹn
Thanh thản đi về như một áng mây hoang
14-9-09

Thứ ba, ngày 14 tháng bảy năm 2009

*MỖI NGÀY MỘT ẢNH : Diễn viên 13 tuổi Phạm Gia Hân

"CHIM SE SẺ" PHẠM GIA HÂN
Diễn viên nhí trong phim "Cú và chim se sẻ"
Giải điễn viên triển vọng 2009)

& CHÀO NGÀY MỚI : Tôi đây

Loay hoay mãi với những suy nghĩ thường nhật vừa vụn rời vừa bế tắc, hôm nay mới thở phào nhẹ nhõm,tự thưởng cho mình một tí vui nho nhỏ có thể là tí vui cuối đời. Tập thơ “Ngựa Hồng” đã thành cuốn sách, tác giả chưa nhìn thấy vì đang ở Long An nhưng Nguyễn Liên Châu cho biết, nó cũng sạch nước cản “ Cũng…ngựa lắm”- NLC nói vậy. Thôi thế cũng xong, cũng gọi là đã trả được một phần món nợ cho những năm mình…cho cuộc đời vay nợ! Chút vui bé mọn chỉ là vì đã làm xong một việc để còn làm những việc khác, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thơ mình hay dở ra sao. Nó cũng như một kiếp người, nào ai biết sẽ và đã ra sao, tất cả chỉ là yên lặng làm và nhanh chóng làm những bài thơ còn lẩn quất đâu đó chưa thành trứng nước. Vậy thôi, làm thơ không phải vì một cái tiếng, cũng không phải một “sứ mệnh”. Chỉ là một trò chơi tao nhã và cay nghiệt cần nhận lấy như một nghiệp dĩ.
Xin cám ơn bạn bè bốn phương, có những người là bạn từ thuở nào nay mỗi người một ngả, có những bạn mới quen và có cả những người chưa gặp một lần. Người ta sắm cho nhau cần câu để câu cá, tôi được một cần câu để câu chính mình ra khỏi nỗi buồn đã thành sa lầy.Ngoài thơ ra tôi chẳng biết làm gì, chẳng còn gì để mà trải lòng mình vào những phút khuya khoắt mà không biết phải gọi đó là phút muộn của một ngày đã qua hay phút tinh mơ một ngày đang đến. Thế nên cái “cần câu” này có ý nghĩa vô cùng, các bạn của tôi ơi! Sáng nay tôi tặng niềm vui này cho các bạn, mỗi người một tí vì tôi đâu có niềm vui to lớn hoành tráng bao giờ đâu.