Ra phố ngày nay cảm nhận đầu tiên và theo sát về đến tận nhà là sự ồn ào xô bồ xô bộn. Nằm nhà mở tờ báo ra coi cũng không thoát khỏi sự ồn ã theo mùa lên đến cao trào. Nghĩa là tôi đang phải sống giữa những tiếng động nhức nhối, thậm chí là vô duyên, có thể ngẩn ngơ, hóa điên vào bất cứ lúc nào.Bị tra tấn bởi hàng ngàn chiếc xe, những tiếng rao lách vào giữa cả đêm khuya của hàng trăm thứ hàng rong, dịch vụ, tiếng còi xe khiếm nhã, hình như vẫn chưa đủ. Nay, đúng hẹn lại lên, một sự ồn ã kéo dài, hàm hồ và lảm nhảm.Người ta đang nói về chuyện thi đại học cao đẳng đấy.Cứ thi xong thế nào cũng có những tuyên bố, nhận định hết sức không cần thiết là…đề nằm trong chương trình ( chả lẽ đá bóng ngoài sân cỏ?), đề vừa sức học sinh ( lấy gì đo khi có hàng triệu thí sinh mà trình độ rất bậc thang?), đề không đánh đố thí sinh ( thi chẳng lẽ lại mang thí sinh ra “chọi” với thầy?). Dường như người ta ít tự tin để nghĩ rằng đã là thầy thì ra đề không được có vấn đề, là trò thì phải có khả năng ứng phó, đủ vốn liếng để vượt qua kỳ thi. Và từ đó, nảy sinh một chuyện…quá cũ, là chương trình thế nào, dạy thế nào và học ra sao. Môn Văn là môn đào tạo cho học sinh năng lực cảm thụ và khả năng diễn đạt của bản thân cái hay cái đẹp của văn chương, thay vì cứ nhồi nhét “cái đẹp” là việc không thể làm bởi đó không khác một cơn mưa rải đều xuống đất! Tiếp nhận cái đẹp của một bài văn không thể theo kiểu học thuộc lòng và trả lời cùng kiểu dáng như nhau giữa hàng ngàn thí sinh. Bản thân sự học thuộc lòng đã không phải một cái đẹp, thì thuộc lòng cái đẹp của văn chương là điều lố bịch.
Nhân mùa ồn ã thi cử đang diễn ra, xin giới thiệu một bài viết ngắn về chuyện học văn.
Nhành lúa mới
“…Tôi tới một miền quê kề bên một trận địa vào một buổi chiều hoe nắng. Ở đây cánh đồng loáng nước nằm dài vắng bóng người nông phu cần mẫn.Nhìn vào thôn xóm, không một bóng người, lũy tre xơ xác, mái tranh im lìm.
Qua một đêm ngủ đỗ, sáng hôm sau tôi trở dậy lên đường.
Trong ánh nắng sớm mai đố ai biết có gì đổi khác?
Nhìn vào thôn xóm, vẫn không một bóng người, vẫn lũy tre xơ xác, vẫn mái tranh im lìm.Nhưng dải đồng lóang nước chiều qua, đã xanh rì ngọn mạ! Thì ra trong lúc chiến tranh, bom đạn cứ tiếp tục gieo rắc tang tóc và đổ nát trên khắp các đô thành làng mạc, thì ở đây người nông phu Việt Nam thản nhiên gieo nguồn sống!
Nhành lúa mới Việt Nam vươn lên trong nắng sớm, tượng trưng cho sức sống mãnh liệt của cả một dân tộc!
Trên đây là trích đoạn ( chép theo trí nhớ) một phóng sự đăng trên báo Tia Sáng xuất bản tại Hà Nội vào đầu những năm năm mươi, lúc ấy nằm trong tay chính quyền Pháp. Đoạn trích này cho đến năm 1975 vẫn được dùng làm bài giảng văn trong sách giáo khoa môn Quốc Văn lớp 7 tại miền Nam .
“…Tôi tới một miền quê kề bên một trận địa vào một buổi chiều hoe nắng. Ở đây cánh đồng loáng nước nằm dài vắng bóng người nông phu cần mẫn.Nhìn vào thôn xóm, không một bóng người, lũy tre xơ xác, mái tranh im lìm.
Qua một đêm ngủ đỗ, sáng hôm sau tôi trở dậy lên đường.
Trong ánh nắng sớm mai đố ai biết có gì đổi khác?
Nhìn vào thôn xóm, vẫn không một bóng người, vẫn lũy tre xơ xác, vẫn mái tranh im lìm.Nhưng dải đồng lóang nước chiều qua, đã xanh rì ngọn mạ! Thì ra trong lúc chiến tranh, bom đạn cứ tiếp tục gieo rắc tang tóc và đổ nát trên khắp các đô thành làng mạc, thì ở đây người nông phu Việt Nam thản nhiên gieo nguồn sống!
Nhành lúa mới Việt Nam vươn lên trong nắng sớm, tượng trưng cho sức sống mãnh liệt của cả một dân tộc!
Trên đây là trích đoạn ( chép theo trí nhớ) một phóng sự đăng trên báo Tia Sáng xuất bản tại Hà Nội vào đầu những năm năm mươi, lúc ấy nằm trong tay chính quyền Pháp. Đoạn trích này cho đến năm 1975 vẫn được dùng làm bài giảng văn trong sách giáo khoa môn Quốc Văn lớp 7 tại miền Nam .
Lời chào ngày mới sáng nay là bài viết này như muốn chia sẻ câu hỏi, vì sao các kỳ thi đại học thường có nhiều những bài văn “kinh dị”, văn chương “toát mồ hôi lạnh” ?









